HÀ NỘI
Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới...
 
AlbumAlbum  Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Danh sách th nh viênDanh sách th nh viên   NhómNhóm   Đăng kýĐăng ký 
 Góc cá nhânGóc cá nhân   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng nhậpĐăng nhập 

HÀ NỘI GALLERY      LƯU BÚT

Lời muốn nói...

 
gửi b i mới   Trả lời chủ đề này    HÀ NỘI -> Phong cách sống -> Tâm Tình..
Xem chủ đề trước :: Xem chủ đề kế  
Tác giả Thông điệp
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Sun Oct 26, 2008 5    Tiêu đề: Lời muốn nói...
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này



Lời muốn nói...



Mẹ yêu quí !

Dễ thường đã hơn mười năm rồi.
Hơn mười năm, Con không được nhìn thấy Mẹ ! Không được nghe Mẹ nói ! Không được nũng nịu, không được dỗi hờn, và cả...không được nghe những lời Mẹ mắng !

Mẹ ơi ! Con nhớ Mẹ lắm !

Ngày tháng đã trôi qua...trôi qua ! Thắm thoát mà Con đã xa Mẹ một thời gian dài.
Con không nghĩ là thời gian lại qua nhanh đến thế.
Con nhớ, có lần Mẹ đã đọc cho Con nghe hai câu thơ mà Mẹ rất tâm đắc

Một đời thấp thoáng qua nhanh
Thời gian trôi mãi...để dành được đâu !


Lúc đó Con không hiểu là Mẹ muốn nói gì.
Nhưng giờ đây...Mẹ ơi ! Con buồn lắm !...Rất buồn !

Mẹ !
Giờ thì Con đã hiểu rồi .
Nếu thời gian đừng trôi qua, thì Con không phải mất Mẹ !
Nếu thời gian đừng trôi qua, thì Con đâu phải bơ vơ , lạc lõng như thế nầy !
Và...Mẹ ơi ! Nếu thời gian đừng trôi qua...Con sẵn sàng đem nửa tuổi xuân của mình để đổi lấy mười năm tuổi già của Mẹ.
Con không cần sống lâu.Thật thế, Con không cần sống lâu.
Sống lâu làm gì, khi ngày ngày Con vẫn mãi cảm thấy trống vắng, cô đơn !
Không có Mẹ bên Con, cuộc đời đối với Con thật là vô nghĩa
Không còn ai ngóng đợi mỗi khi Con tan trường về muộn.
Không còn ai vỗ về mỗi khi Con buồn bả, dỗi hờn... dù chỉ là những buồn bả vu vơ, những dỗi hờn vô cớ.
Không còn ai la mắng khi con ham chơi mà xao lãng việc học hành.
Đối với Con, Mẹ là tất cả.

Mẹ !
Ở nơi đó, Mẹ có nhớ Con không ? Mẹ có được vui như những lúc Mẹ Con mình vui đùa với nhau không ?!
Sao Mẹ không cho Con được ở cạnh Mẹ như ngày xưa ?
Dù ở bất cứ nơi đâu...Con cũng chỉ cần có Mẹ bên Con là đủ !
Con không sợ bất cứ điều gì...dù là cái chết
Con chỉ cần có Mẹ. Chỉ cần Mẹ thôi . Mẹ hiểu không !

Mẹ !
Nhớ những ngày còn bé. Mỗi lần đi dạy Mẹ lại dắt Con theo.
Lúc đó, dù chỉ với bộ óc non nớt của mình, Con vẫn cảm thấy hảnh diện. Hảnh diện vì Mẹ của Con là một cô giáo...một cô giáo xinh đẹp, dịu dàng.

Mẹ !
Mẹ đã phí cả tuổi xuân của mình chỉ vì một chút sai lầm.
Con biết, Mẹ không hề yêu Ba. Mẹ chỉ thương hại vì sự đeo đuổi kiên trì của Ba mà thôi.
Thương hại cho người, mà Mẹ phải trả giá bằng cả cuộc đời !
Mẹ vẫn thường mơ ước " Ước gì mình trở lại tuổi hai mươi, để được sống một lần...một cuộc đời đáng sống."
Thật là cay đắng, phải không Mẹ ?!
Đời con gái chỉ có một thời xuân sắc. Đã đánh mất đi rồi thì có bao giờ lấy lại được đâu !

Mẹ yêu quí !
Giờ Con đã lớn khôn. Con đã hiểu và cảm thông được với nỗi buồn của Mẹ ! Ba không phải là mẫu người mà Mẹ mơ ước.
Con biết, với một người thâm trầm,sâu sắc...với những ước mơ bỏng cháy trong lòng như Mẹ, thì Ba mãi mãi là một người xa lạ
Mẹ đã lạc lõng ngay trong cuộc sống của mình. Đã bơ vơ và cô độc ngay chính giữa những người thân yêu.
Và vì thế Mẹ đã dành tất cả tình yêu thương cho Con...niềm an ủi và là hy vọng duy nhất trong cuộc đời của Mẹ .

Mẹ yêu quí !
Mẹ đã âm thầm...đã lặng lẽ, với những đau khổ, dằn vật dấu kín trong lòng .Và Mẹ của Con đã tạo ra một bề ngoài lạnh lùng để dấu che đi trái tim nồng nàn ấm áp...với những khao khát ước mơ cháy bỏng thời xuân trẻ

Mẹ !
Đã nhiều lần...rất nhiều lần...Con đã nhìn thấy Mẹ khóc...âm thầm...khóc như chưa bao giờ được khóc ! Mẹ có biết, lúc đó lòng Con như thế nào không ?!
Trái tim Con như vỡ ra, và...Con đã khóc theo Mẹ ,dù Mẹ không hề hay biết.
Đâu có gì đau khổ hơn "khi mình khóc mà không dám cho ai trông thấy !
Mẹ đã phải chịu đưng...và chịu đựng một cách tài tình !
Mẹ đã kiên cường như một dũng sĩ, chống chọi với biết bao giông bão của cuộc đời
Mẹ là chỗ dựa vững chắc nhất cho con không gì thay thế được
Vậy thì tại sao...Mẹ lại bỏ Con mà đi chứ ?!Tại sao ?! Tại sao vậy chứ ?!

Mẹ yêu quí !
Con không hiểu. Thật sự là Con không hiểu "Tại sao những gì mà mình yêu quí nhất, trân trọng nhất lại thường vuột khỏi tầm tay. Những gì tốt đẹp nhất thì thường hay xa rời chúng ta vậy ?"
Và...Mẹ à ! Có phải cũng chính vì thế mà lúc nào chúng ta cũng phải sống trong tiếc nuối hay không !
Mẹ ơi ! Con buồn lắm !

Mẹ yêu quí !
Thời gian đã qua đi...qua đi ...
Nhưng không lúc nào Con không nghĩ đến Mẹ .
Ngay cả trong giấc mơ ...Con cũng thấy Mẹ đang cầm tay Con âu yếm...Và khi giật mình chợt tỉnh Con đã khóc...tức tưởi như một đứa trẻ...khóc mà không ai có thể dỗ được , vì tủi thân ,vì uất ức !!

Mẹ !
Nếu thế gian có điều kỳ diệu...thì Con chỉ ước mơ một điều duy nhất: " Mẹ sẽ trở về bên Con "
Thời gian đã trôi qua...trôi qua...và từng giây, từng phút...lúc nào Con cũng chỉ mong muốn được gặp lại Mẹ.
Gặp lại Mẹ ...để Con được ôm Mẹ thật chặt...mà nói với Mẹ rằng :

" Mẹ ! Con yêu Mẹ "


Tú_Yên

_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Mon Nov 03, 2008 6    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này

Nói chuyện...một mình !

Ngày...



Gần hết năm nữa rồi !
Nhìn lại...
Một năm trôi qua, mà cứ tưởng như...thời gian đứng yên vậy !
Chẳng thấy một chút gì tiến triển !

Một đời thấp thoáng qua nhanh
Thời gian trôi mãi...để dành được đâu ?!


* Mỗi ngày như...một ngày !
Làm việc - Ăn - Uống - Ngủ...
Chỉ có chút xíu niềm vui là...làm thơ. Hì...
Nhưng thật thì trong niềm vui nhỏ nhoi ấy, và cũng là niềm đam mê lớn nhất trong cuộc đời mình lại có một nỗi buồn rất lớn...rất lớn, mà mình không thể tâm sự cùng ai !! Hix...

Ngày qua ! Rồi lại qua ngày...
Nỗi sầu rơi vội qua tay...bao giờ ?!


Thật thế !
Xã hội càng tiến bộ thì con người lại càng thấy mình cô đơn , lạc lõng !
Nhân loại càng Văn minh thì con người càng thấy mình nhỏ bé, bơ vơ !

Trăng mãi trên cao hoài đơn lẻ
Sông giữa cuộc đời lơ lững trôi !
Ta đứng bên đường loay hoay mãi
Biết phải đi đâu...giữa biển người ?!


Xã hội thật đã lắm đấu tranh, gian khó...
Cuộc sống với những lo toan: cơm, áo, gạo, tiền !
Ôi ! Mệt mõi làm sao ! Nhưng biết...trốn đâu bây giờ ?...

Và thế là...
Ta tìm đến với thế giới ảo !
Thế giới ảo - Nhưng cuộc sống thật ! Bao nhiêu con người...trốn vào đó để mong tìm : Một chút bình yên - một chút vui - một chút khuây khoả - hay đơn giản là...một chút quên lãng !
Có được không nhỉ ?
Hì...chẳng biết nữa !
Riêng mình, bao nhiêu ngày rong chơi, lang thang...trong thế giới huyền hoặc , mơ hồ nầy - vẫn là thế: bên cạnh niềm vui vẫn là...nỗi buồn, bên cạnh những con người hư hư, thực thực...vẫn là những điều không thể lý giải được !! Hix...vẫn là thế...

Nắng reo vui - Ghét mùa đông ảm đạm !
Buổi bình minh - Sao đã nghĩ hoàng hôn !
Giữa biển người mà vẫn thấy...cô đơn...
...

Vậy đó...
Cô đơn là thế...
Bơ vơ là thế...
Lạc lõng là thế...
Và...hiu quạnh...cũng...là thế !!
Bao nhiêu bạn bè vây quanh, vẫn không có được một người thật sự hiểu mình, mà có phải là mình khó hiểu lắm đâu !! Hix...
Bao nhiêu người nói lời yêu thương, sao mình vẫn thấy mơ hồ, lạ lẫm ! Có thật là yêu thương không nhỉ ?! Khó hiểu ! Khó hiểu !! Hay là mình "kỳ cục" ? Hix...Chẳng biết nữa ! Nhưng sao mình cứ luôn mãi băn khoăn về những điều tưởng chừng như...rất bình thường vậy kìa !

*Biết được một người...
Nhưng không bao giờ biết được tấm lòng...

*Có một người bạn đã khó...
Có được một người Bạn tốt...càng khó hơn !!
...

Thôi ! Không nghĩ nữa...

_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Thu Nov 06, 2008 4    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này

Nói chuyện...một mình !

Ngày...



Trời lành lạnh !
Không gian như im ắng hơn, lặng lẽ hơn, và...mình cũng thấy như...bâng khuâng hơn !
Thời gian trôi qua thật nhanh ! Mới đó mà đã gần cuối năm rồi, vẫn chưa thấy được gì như ý !
Cuộc đời cứ dần xoay...
Một vòng tròn...bắt đầu rồi kết thúc !
Và mình cứ phải chạy theo...chạy theo...mệt mỏi quá, nhưng không thể làm gì khác hơn được ! Hix...

Cũng hy vọng là một ngày nào đó sẽ có sự thay đổi để mình được vui hơn...những ngày đã qua !

Trời chợt Đông
Gió mùa se se lạnh
Lá vàng Thu còn quyến luyến cành cây !
Xuân sắp đến như vòng quay vũ trụ...
Tuổi đời rơi !
Ta còn lại gì đây ?!


* Hì ! Chẳng biết sẽ còn lại gì nữa !!

_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Wed Sep 02, 2009 3    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này




Vu Lan_nỗi nhớ thêm nhiều !



Tháng bảy về
Không gian yên ắng, nhẹ nhàng và hình như phảng phất đâu đây là mùi trầm hương thoang thoảng.
Các cổng chùa rộng mở, mọi người tất bật, xôn xao để chuẩn bị bước vào Lễ hội Vu Lan: Mùa báo hiếu

Bao nhiêu năm đã qua đi, sự cuốn hút của cuộc sống đời thường cũng không thể nào làm tôi khuây khỏa nỗi nhớ đau đáu về hình bóng Mẹ già đã khuất xa biền biệt. Những kỷ niệm của một thời như bức tranh chấm phá, dù lẩn lộn trong biết bao bộn bề của xã hội mà vẫn vượt lên, lấn át tất cả những gam màu.

Thời gian thì chẳng đợi chờ. Đời người dường như rất ngắn ngủi !
Khi tôi cảm nhận được những gì trân quí trong tình yêu bao la của Mẹ, thì Người đã ra đi vĩnh viễn không về. Những giọt nước mắt ngày tang lễ cũng không âm ỉ bằng nỗi nhớ nhung da diết trong những năm tháng sau nầy. Từng lời nói yêu thương như đọng mãi trong tim. Những cử chỉ dịu dàng như luôn hiển hiện trong từng giấc mơ muộn mằn về sáng.
Những ngày thơ bé, Mẹ đã nâng niu trìu mến, chăm chút cho tôi từng miếng ăn, thức uống. Vất vả, nhọc nhằn khi tôi bệnh đau vì trái gió, trở trời. Đêm lại từng đêm, thức canh cho con thơ được yên tròn giấc ngủ mà không hề quản ngại gian lao, mệt mỏi.

Tôi dần lớn thì Mẹ dần già yếu. Mái tóc đen mượt ngày nào đã lấm tấm điểm sương. Gương mặt phúc hậu hiền lành cũng hằn những nếp nhăn, đánh dấu sự tàn phá khắc nghiệt của thời gian, đã cướp đi của Mẹ tất cả những mộng mơ của một thời thiếu nữ. Bàn tay mềm mại thuở xưa, chai sần vì công cuộc mưu sinh vẫn không ngừng chăm bẳm, dắt dìu tôi vượt qua bao chông gai trong những bước chập chửng vào đời.
Trong tình thương bao la, mênh mông của Mẹ, tôi đã lớn lên một cách vững vàng thì Mẹ tôi cũng khô cằn đi vì những lam lũ giữa cuộc sống đời thường đầy chông gai, gian khó.
Làm sao có thể nói hết những nhọc nhằn mà Mẹ tôi đã phải trải qua để nuôi tôi khôn lớn. Như dòng thác từ trên cao đổ xuống. Như mặt biển tràn đầy những lúc triều lên. Như bầu trời cao xa thăm thẳm sẵn sàng bao trùm tất cả.





Tháng bảy...
Chuông chùa ngân nga vang vọng. Tiếng kinh cầu siêu trầm bổng cứ theo gió lan tỏa khắp nơi nơi. Cả đất trời như cũng tơ vương để lòng người cứ dậy lên những nỗi niềm khó tả.
Trong các gia đình, những người con cố tận dụng mọi thời gian để quan tâm, chăm sóc cha mẹ nhiều hơn, thể hiện tình yêu cao quí, thuần khiết luôn dành cho đấng sinh thành mà hàng ngày đã phải khuất chìm vì cơm ăn, áo mặc.
Với tôi tất cả chỉ còn là nỗi nhớ...
Nỗi nhớ âm thầm, ngỡ đã nhạt nhòa theo năm tháng, nào ngờ cứ mãi nằm yên ở một góc tâm hồn rồi đầy lại đầy thêm theo từng quãng đường qua.
Trong những tất bật của biết bao công việc, tôi như vẫn còn nhìn thấy ánh mắt Mẹ cuời khi dõi theo từng bước tôi đi. Nhớ bàn tay gầy guộc vẫn luôn đở đần, nâng tôi đứng lên mỗi khi tôi không may vấp ngã. Nhớ những ngày tôi đi học xa. Cứ đúng cuối tháng thì Mẹ lại lên thăm. Tay xách, nách mang nào quà, nào bánh. Nhìn ánh mắt thèm thuồng của bạn bè, tôi ngất ngây hảnh diện vì tình thương nồng nàn, dịu ngọt mà Mẹ đã dành trọn cho mình.

Gìơ thì tất cả đã xa...xa vời vợi ! Để mỗi độ Vu Lan về, tôi chỉ còn biết ngẩn ngơ, tiếc nuối một khoảng trời ăm ắp yêu thương của những ngày còn có Mẹ.

Trời hanh nắng...
Lá Thu vàng...
Người người lũ lượt hội chùa thành tâm lễ Phật cầu siêu sinh tịnh độ hay phúc lành cho Mẹ, cho Cha.
Riêng tôi, âm thầm giữa những xôn xao của ngày rằm tháng bảy, ray rức với những ý nghĩ, với những tâm tình chẳng thể nào quên.

Tú_Yên


25-08-2009
_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Sat Feb 27, 2010 7    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này




Một kiếp người ?!



Tối qua, vào thăm trang thơ của anh Phạm Thôn Nhân (Phạm Ngọc San) - một người bạn thơ, tuy lớn hơn nhiều tuổi nhưng mình vẫn luôn thích gọi bằng "anh Nhà Quê" một cách thân thiết và thoải mái với chút gì đó nũng nịu của người em gái nhỏ.

Trang thơ vắng ngắt !
Chỉ là trên mạng, chỉ là màn hình vi tính, vậy mà sao mình vẫn cảm nhận được sự lạnh lẽo và buồn thảm đến khôn cùng !
Đã nhiều tháng rồi, anh San không vào post bài.
Đối với một nhà thơ, với một người rất mực yêu thơ, cả đời vì thơ, thì điều ấy cũng có nghĩa rằng: anh ấy đang gặp trở ngại gì to lớn lắm ?
Thấy loáng thoáng mọi người nói với nhau trong thivien.net thì hình như Thôn Nhân đang đau rất nặng thì phải ?! Mình nghe mà lại không dám hỏi ? Như một sự trốn tránh khi nghĩ đến một điều gì đó rất đau lòng mà mình không dám đối diện chăng ?

Chẳng bà con cũng không thân thuộc. Mình cũng không hề biết anh San là ai và ra thế nào. Vậy mà không hiểu sao lòng lại buồn rười rượi. Suốt từ đêm qua đến giờ, đầu óc cứ loay hoay với những ý nghĩ không đâu !
Nhớ những lần vào trang thơ của mình, câu đầu tiên anh ấy viết luôn là "anh Nhà Quê đến rồi nè Tú_Yên ơi" - tự dưng lại rưng rưng muốn khóc ! Lời lẽ mộc mạc, chân tình, Mình như nhận thấy được sự chất phát, đôn hậu ở từng dòng thơ và những câu nói trao đổi qua lại, biểu hiện ở con người có một nickname rất bình dị "Phạm Thôn Nhân".

Quen nhau khá lâu và cũng thật tình cờ. Lần đầu tiên Thôn Nhân vào trang thơ mình là để hoạ lại một bài thơ Đường Luật, một thể thơ đầy niêm luật, đòi hỏi một sự chỉnh chu đến khắt khe mà mình vừa tập tễnh để làm. Ấy vậy mà anh ấy khen quá là khen, làm mình cũng cảm thấy thực sự vui sướng. Mình ít làm thơ ĐL, vì mỗi lần viết được một bài quả thật rất khó khăn và mất nhiều thời gian. Như một sự động viên và khích lệ, hay cũng có thể là do cảm xúc thơ khi gặp được bạn tri âm, mình đã viết được một loạt thơ ĐL cũng khá là hoàn chỉnh.

Bây giờ thì...

Trang thơ còn đó
Người đâu mất
Câu_chữ buồn hiu rớt cả vần
Cuộc thế nhân gian - vòng sinh_tử...
Như lá xa cành
rơi xuống sân ?

Không gian mông quạnh
Lòng xao xuyến
Cái thuở vu vơ đã nhạt nhoà
Người thơ vắng bóng
Thơ rời rã
Chẳng biết vì đâu,
nghe xót xa !



Có phải là do mình quá đa sầu, đa cảm hay không ?
Chỉ là những vần thơ, chỉ là một nickname. Sao cứ phải bâng khuâng vì một bóng hình mờ xa trong thế giới ảo làm gì ?
Thật thì giữa không gian mơ hồ nầy, mình vẫn cảm nhận được đâu đấy có những con người với tấm lòng chân chất. Có những sợi dây tình cảm vô hình luôn trói buộc người và người lại với nhau, dù chỉ là qua thơ văn hay vài ba câu chào hỏi.
Thế giới thơ ca là một khung trời đầy mơ mộng với những con người tràn ngập khao khát vươn lên tìm kiếm sự hoàn mỹ và lý tưởng. Cũng có thể nói là lãng mạn, nhưng là với nghĩa từ trung thực, tốt đẹp: những tâm hồn luôn thăng hoa trong cuộc sống và không hề xa rời thực tế.

Trang thơ còn đó - Người đâu mất

Mất thật rồi ư ?
Cứ nghĩ đến chữ "mất" thì lại thấy quặn đau !
Một liên tưởng xót xa khi nghĩ về một kiếp người.
Bây giờ thì là anh Ngọc San. Một ngày nào đó rồi sẽ đến...mình - cái tên Tú_Yên quen thuộc trên cộng đồng mạng rồi cũng sẽ lặng lẽ...biến mất (?!), như giọt nước nhỏ nhoi rơi vào lòng biển cả mênh mông, như làn gió không hình, không bóng loãng tan vào bầu trời to rộng.
Tất cả sẽ mất hết, chẳng còn lại gì, chẳng để lại gì !
Những trang thơ với những bài thơ đầy ắp tâm tư, tình cảm : cho mình_cho người...
Những trang văn với biết bao ước mơ, hoài vọng một thời được gửi gắm...
Rồi sẽ lại lặng lẽ chìm khuất và...mất đi, như kiếp con người, như vòng sinh_tử quẩn quanh mà không ai có thể thoát ra được trước sự an bày của tạo hoá !
Nhiều khi mình vẫn thầm hỏi "con người sinh ra để làm gì ? Cuộc đời, ngẫm đi ngẫm lại, rốt cuộc có gì vui ?..."
Một vòng tròn khép kín !
Sinh ra - lớn lên - rồi trách nhiệm - rồi bổn phận...
Qua bao nhiêu năm vất vã, gian nan, đấu tranh sinh tồn, kiếm tìm danh vị...
Vậy thì sao ?
Rồi thì tất cả lại...mất đi...theo với kiếp người...mất đi !!
...
...

Anh Thôn Nhân à !
Trong vô vọng và buồn chán, Tú_Yên chỉ muốn mượn làn gió vô hình, làn mây mỏng manh...mang đến anh một lời nói thốt tự đáy lòng của người bạn thơ trong không gian ảo "Hãy vững vàng để viết tiếp những vần thơ - Hãy vững bước để đi tiếp trên con đường mà mình đã chọn - Tú_Yên đang chờ anh đó, anh Nhà Quê ơi !"


Tú_Yên



22-02-2010
_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Tue May 11, 2010 6    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này




Ba năm_Một chặng đường



Ngày 06-05-2010

Ba năm !
Cũng đúng vào giờ và ngày tháng nầy ba năm về trước, mình đã post bài thơ đầu tiên lên DĐ KHPT, sau một thời gian dài im ắng.
Nói đúng hơn thì chính nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền, đã chôn vùi, khuất lấp đi niềm mơ hoài và khát vọng mà mình ấp ủ cả đời đối với niềm đam mê văn chương.
Bao nhiêu năm qua đi, mình đã sống như một chiếc bóng lặng lờ, âm thầm với những lo toan, suy tính. Nỗi nhớ đau đáu về một thời nào xa lắc vẫn luôn đè nặng và âm ỉ mãi trong lòng không chút phôi pha.

Có thể nào quên khi cả đời mình chỉ có một tình yêu duy nhất là Thơ


Thơ Tôi viết để cho đời
Ví như làn gió giữa trời nhẹ bay.



Cuộc đời đã không cho mình niềm vui. Tất cả chỉ là những chuỗi ngày truân chuyên, vất vã. Vậy thì...


Biết gửi vào đâu những nỗi buồn
Đêm về thinh lặng với trăng suông
Góp gom hương gió thành câu_chữ
Dệt chút duyên thơ ghép mộng thường.



Thế đấy !
Chỉ là chút ước ao
Chỉ là những tâm sự
Chỉ là niềm suy tư
Chỉ là một giấc mộng bình thường đơn giản...
Vậy mà mình chẳng biết phải làm sao hay nói với ai cho lòng riêng nhẹ bớt.
Thôi thì đành phải bỏ hết vào thơ...cho gió mang đi...tung hê hết cả vào khoảng không bao la trùng trùng dịu vợi.


Gió đi, bỏ lại mình Ta
Ngày qua, rồi lại ngày qua - qua ngày.



Làn gió - không hình, không bóng, không sắc, không hương
Làn gió - như không, như có và bất ngờ đi, đến...

Gió cứ vẩn vơ, bay đi...bay mãi mà không hề ngưng nghỉ, cũng chẳng biết đi đâu, về đâu và nơi nào là điểm dừng lại cuối cùng...
Thơ mình đã như thế đấy !
Một ngày qua đi...qua đi...qua đi...
Rồi thì tất cả cũng chỉ là ảo ảnh, là mơ hồ, là mông lung, huyễn hoặc...
Rồi thì mình cũng chẳng có gì và còn lại gì trong sự dần xoay của vũ trụ bao la.

Cái "sự nghiệp văn chương", nghe như lớn lao, thấy như vĩ đại...
Cuối cùng cũng chỉ "như làn gió" bay vèo - mất tăm, mất tích, không mong gì níu giữ hay nắm bắt vào tay.

Rất nhiều khi, mình tự hỏi: Mình từ đâu đến và cuối cùng mình lại sẽ về đâu ?
Cứ nghĩ đến kiếp con người như bọt nước chợt có, chợt tan. Như đời phù du vừa trông thấy rồi lại mất...thật khó mà không buông tiếng thở dài ngao ngán !

Mình đấy !
Rồi cũng sẽ như thế - một ngày nào đó, mình sẽ vĩnh viễn biến mất trên thế gian nầy...
Lặng lẽ...âm thầm...và cái tên Tú_Yên sẽ lại dần chìm vào quên lãng, ngay cả trong lòng những người đã từng một thời quý yêu, thân thiết !
Lại cảm thấy xót lòng khi nghĩ đến cái sự nghiêp văn chương (!) Không biết lúc ấy có ai, còn ai (?) để nhớ, để thương, để chắt chiu, nâng niu gìn giữ những tâm tư, tình cảm, những vui buồn của một "đời thơ" mà mình đã gửi vào đó tất cả những gì ấp yêu, trân quý với cả trái tim nồng nàn đầy mơ và mộng ?
...Những đứa con thân thiết, được chắt lọc và hình thành từ tâm huyết, từ những tiếng thở dài lặng lẽ và cả từ những giọt lệ âm thầm, không một ai hay.

Thời gian cứ trôi
Trái đất cứ quay
Con người cứ sống
Để rồi điểm đến cuối cùng cũng chỉ là hư vô...Mong manh, mơ hồ trong tâm tưởng mà lại không thể nào từ chối hay xua đuổi ra khỏi kiếp con người.


Thơ Tôi như nốt nhạc trầm
Nghìn năm cứ mãi âm thầm thế thôi
Thơ Tôi là gió mồ côi
Vẩn vơ theo bóng mùa trôi cuối chiều.



Ba năm !
Hơn một ngàn ngày, mình đã lang thang khắp nơi và dòng thơ mênh mang của mình cũng đã trôi đi đến cùng trời cuối đất để đi vào lòng bè bạn năm châu.

Hì !
Nghĩ cũng thật là kỳ, bạn bè thì đông vô số, mà nhìn lại thì vẫn như...chỉ một mình !
Thật lòng mà nói, không biết có phải thật sự là mình có bạn không, hay mãi mãi vẫn chỉ là một Tú_Yên cô độc, lẻ loi và lạc lõng vô cùng ở những nơi đi đến !

Có những điều, nếu không ở vào hoàn cảnh, ta sẽ không thể nào hiểu được tâm trạng của người trong cuộc.
Cũng có nhiều người muốn được và đã về thăm, nhưng sau đấy thì tất cả cũng chỉ như bọt xà phòng hay chiếc bóng bay khi chạm vào gai nhọn - Cuộc sống thật luôn cay đắng và bạc bẻo chứ đâu được ngọt ngào hay lý tưởng như...thơ - Tú_Yên ngoài đời cũng chỉ là một phụ nữ bình thường, lam lũ vì mưu sinh chứ đâu đã là một tiểu thư khuê các, thanh tao, lá ngọc cành vàng và đầy thi vị như những câu_chữ mượt mà, sâu lắng nỗi niềm khiến ai cũng phải chạnh lòng thương cảm.

Cho dù thế nào đi nữa, Mình vẫn yêu thơ, vì đấy là nơi mình có thể bộc bạch tất cả những điều không thể nói mà chẳng cần bận tâm ngại ngần hay lo lắng.


Biết rằng - Thơ chỉ là thơ
Nhưng là nơi để gửi chờ, gửi thương
Gửi lòng mình với vấn vương
Gửi Ta vào những thoáng hương xa mờ.
Để mơ - mơ giấc mộng hờ...
Mong manh như gió bên bờ nhân sinh
Thơ Tôi, viết chỉ một mình
Nhưng trang trải hết tâm tình - thế gian.



Cả một đời thơ, mỗi câu, mỗi chữ...mình đã chắt chiu, chọn lọc...Chỉ mong trút cạn nỗi lòng cũng như có thể nói thay người khác: Tình yêu_Nỗi nhớ_Thương cảm_Sân si và luôn cả bao điều giấu kín trong tận cùng góc khuất của những tâm hồn đầy giông tố.


Ta vẫn thường thầm lặng
Những sớm mai, những chiều
Trang thơ buồn luôn mở
Ghi lại biết bao điều...



Thơ là mình - Mình là Thơ !
Có ai đó nói rằng: Thơ chỉ là những điều viễn vông, giả tạo, không làm nên cơm gạo cũng chẳng thể hiện được gì trong cuộc sống đời thường ?? Người thơ thì luôn ngất ngưỡng giữa chín tầng trời, thả hồn vào khoảng mông lung và luôn mơ hồ không thực tế ??

Riêng mình, thơ là tất cả những gì sâu kín, tốt đẹp nhất trong tim, trong trí, được kết hợp từ những câu từ, ngôn ngữ. Những gì trong tận cùng ngóc ngách của tâm tư con người: lời khó nói, niềm vui, nỗi buồn...tất cả đã được diễn đạt thành lời, để bày tỏ, để bộc bạch...cho dù đôi khi chỉ là để tự nói với chính mình hay viết chỉ để...mình xem.


Thơ là thơ ?
Thơ cũng chỉ là thơ
Là bao nỗi đợi chờ, khao khát
Là mảnh đất cho tâm hồn đi lạc
Là khung trời phờ phạc những mênh mang.

Thơ là Thơ ?
Là câu_chữ lang thang...



Và "người thơ" thì vẫn mãi là một con người bình thường như biết bao nhiêu người khác: ăn, uống, ngủ, nghỉ...Cũng tất bật vì công cuộc mưu sinh, vẫn phải gồng mình chống chọi với biết bao chông gai, cạm bẫy trên trường đời - vẫn sống thực tế và không hề xa rời xã hội.
...

Ba năm rồi !
Mình vẫn một mình với khung trời tưởng chừng êm đềm những lại đầy giông tố.
Mình vẫn cười, vẫn nói với biết bao người được gọi là bạn trong thế giới ảo mông lung nhưng cũng lắm nỗi se sắt đau đến xé lòng !
Ai cũng mong muốn được vui vẻ, được thong dong, được hòa mình vào cuộc sống muôn màu.
Ai cũng thích được mọi người vây quanh với những vòng tay thương yêu, ấm áp.
Ai cũng mộng điều sang cả, danh vị và bạc tiền.
Ai cũng...

Và mình cũng thế !
Khung trời thơ - Không gian thơ - Tiếng thơ...là niềm mơ hoài giấu kín (!)
Cuộc sống khốn khó, gian nan và nhiều trúc trắc vẫn là điều thực tế phải lo lắng thường xuyên (?)
...

Ba năm rồi !
Mình đã sống như hai con người trong một diện mạo, để nhận chân rất nhiều điều mà chỉ nghĩ đến thôi đã thấy muốn rưng rưng...

Cũng có thể sẽ có một ngày...


Rồi một ngày,
Ta cũng sẽ ra đi
Bỏ lại sau lưng những gì yêu mến...
Là những trang thơ một thời thắm đượm
Là những tâm tình vay mượn giữa mông lung.

Rồi một ngày,
Ta chẳng biết nhớ nhung
Quên giông gió, bão bùng trong cuộc sống
Quên luôn thuở Ta đã từng ươm mộng
Xây tháp ngà trên bờ cát chênh vênh.

Rồi một ngày,
Ngày bỗng chợt...mông mênh.



Một ngày nào đấy mình sẽ vĩnh viễn rời bỏ thế giới ảo, sẽ thực sự rời xa những trang thơ, để mong tìm quên tất cả...Những gì thân thiết dấu yêu rồi thì cũng sẽ xóa nhòa theo từng nhịp bước của thời gian


Thời gian không bóng, không hình
Mà sao lại cứ làm mình băn khoăn ?
Một ngày
Một tháng
Một năm
Vòng quay cát bụi quay vòng nhân sinh.
Hoàng hôn lại đến bình minh
Nhẹ nhàng xoay chuyển cuốn mình trôi theo.

Thời gian là gió hắt hiu
Thời gian là sớm_là chiều...
thế thôi !



Vậy đấy !
Thời gian cũng chỉ là sớm_là chiều...mà cuốn hút cả đời ta.
Thời gian chỉ là hoàng hôn_là bình minh mà rồi tóc xanh bạc thếch.
Thời gian chỉ là những vòng quay bất tận vô tình mà hiu hắt cả kiếp con người.
...

Ba năm rồi !
Vui ít_buồn nhiều
Băn khoăn cũng lắm mà điều đớn đau cũng không phải là nhỏ !
Có lẽ chẳng một ai có thể hiểu được mình !?
...

Một thời đam mê
Một niềm mơ ước
Những điều mất_được

Nhìn lại chặng đường đã qua...
Mình vẫn là mình với những khoảng trống - không mùa...


Khép lại trang thơ lắm nhọc nhằn
Khép dòng suy tưởng ngập băn khoăn
Khép duyên trăm ngã - tình muôn hướng
Khép áng mây sầu đang bũa giăng.
...

Ta đi...khép cả mùa trăng
Tìm về với cõi vĩnh hằng - lung linh.



Vậy đi !
Cứ sống
Cứ viết
Và...đợi...chờ...
...

Tú_Yên


06-05-2010
_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
thuhanoi

Quản trị viên
Quản trị viên



Nhóm :

Tham gia: 20 Feb 2003


B i gửi: 2701


Đến từ: tp.hcm
B i gửigửi: Fri Jul 09, 2010 10    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này

Trích dẫn:
Vậy đó...
Cô đơn là thế...
Bơ vơ là thế...
Lạc lõng là thế...
Và...hiu quạnh...cũng...là thế !!
Bao nhiêu bạn bè vây quanh, vẫn không có được một người thật sự hiểu mình, mà có phải là mình khó hiểu lắm đâu !! Hix...
Bao nhiêu người nói lời yêu thương, sao mình vẫn thấy mơ hồ, lạ lẫm ! Có thật là yêu thương không nhỉ ?! Khó hiểu ! Khó hiểu !! Hay là mình "kỳ cục" ? Hix...Chẳng biết nữa ! Nhưng sao mình cứ luôn mãi băn khoăn về những điều tưởng chừng như...rất bình thường vậy kìa !


Chị,
Đã lâu em cứ âm thầm theo chị, không biết có phải em chưa hiểu chị, hay là chị chưa tin em, nhưng em rất muốn cùng chị đàm đạo.

Những tin nhắn ngắn ngủi không đủ để giãi bày. Em muốn qua một người bạn để chúng ta nói chuyện gần gũi hơn nhưng người bạn ấy lại đau ốm liên miên, chính anh cũng chưa tìm được nguồn an ủi, nên việc làm bạn tâm giao tưởng dễ mà hóa khó.

Trong ba chúng mình, anh là người lớn (PTN) rồi tới chị, và em là đứa em út. Dù trên mạng ảo nhưng em đã trở thành bạn vong niên của anh, và anh đối với chị cũng như thế, Giá mà em được trò chuyện với chị nhiều hơn - Nhiều hơn khỏang thời gian xám ngắt của hiện tại và quá khứ...

Em trân trọng và yêu những vần thơ lục bát của chị, những vần thơ MẸ đau đáu một niềm thương nhớ. Hãy cho em cơ hội được gần chị hơn. Chị nhé.

Em yêu chị.
THN.
_________________
Bởi mùa thu tinh khiết
Nên ánh trăng sáng ngời
Bởi Hà Nội tha thiết
Nên mẹ sinh ra tôi !
-Mai Khoa-
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn gửi email Website của th nh viên n y Yahoo Messenger
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Wed Jul 28, 2010 5    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này

thuhanoi đã viết :
Trích dẫn:
Vậy đó...
Cô đơn là thế...
Bơ vơ là thế...
Lạc lõng là thế...
Và...hiu quạnh...cũng...là thế !!
Bao nhiêu bạn bè vây quanh, vẫn không có được một người thật sự hiểu mình, mà có phải là mình khó hiểu lắm đâu !! Hix...
Bao nhiêu người nói lời yêu thương, sao mình vẫn thấy mơ hồ, lạ lẫm ! Có thật là yêu thương không nhỉ ?! Khó hiểu ! Khó hiểu !! Hay là mình "kỳ cục" ? Hix...Chẳng biết nữa ! Nhưng sao mình cứ luôn mãi băn khoăn về những điều tưởng chừng như...rất bình thường vậy kìa !


Chị,
Đã lâu em cứ âm thầm theo chị, không biết có phải em chưa hiểu chị, hay là chị chưa tin em, nhưng em rất muốn cùng chị đàm đạo.

Những tin nhắn ngắn ngủi không đủ để giãi bày. Em muốn qua một người bạn để chúng ta nói chuyện gần gũi hơn nhưng người bạn ấy lại đau ốm liên miên, chính anh cũng chưa tìm được nguồn an ủi, nên việc làm bạn tâm giao tưởng dễ mà hóa khó.

Trong ba chúng mình, anh là người lớn (PTN) rồi tới chị, và em là đứa em út. Dù trên mạng ảo nhưng em đã trở thành bạn vong niên của anh, và anh đối với chị cũng như thế, Giá mà em được trò chuyện với chị nhiều hơn - Nhiều hơn khỏang thời gian xám ngắt của hiện tại và quá khứ...

Em trân trọng và yêu những vần thơ lục bát của chị, những vần thơ MẸ đau đáu một niềm thương nhớ. Hãy cho em cơ hội được gần chị hơn. Chị nhé.

Em yêu chị.
THN.




Mai Khoa thương mến !

Quả thật là chị TY rất bất ngờ khi đọc những dòng tâm sự thật cảm động nầy.
Cũng hơi lâu rồi, chị không vào đây cũng như DĐ NSG. Chị cũng không hiểu tại sao, dạo nầy chị gần như muốn rời bỏ các DĐ, tâm trạng thì nặng nề và đầy nỗi buồn chán !?
Đời chị nhiều trắc trở, gần như chỉ toàn nỗi buồn nên chị luôn mong tìm nguồn động viên từ những vần thơ đầy ăm ắp nỗi niềm, nhưng rồi cũng chính từ đấy lại mang đến cho chị nhiều điều thất vọng.

Lâu rồi lại không thấy anh San online, nhiều khi muốn điện hỏi thăm mà chị lại sợ...

Mai Khoa à !
Có lẽ cũng chính từ chuyện đau ốm của anh NS, làm cho chị suy nghĩ nhiều điều không vui. Dù chị và anh NS chỉ biết nhau qua vài ba bài thơ đối đáp trên NSG, nhưng không hiểu sao chị vẫn cảm thấy anh ấy như một người anh rất thân thiết.
Có phải những người như chúng ta thường hay đa cảm không, MK ?

Mai Khoa thương mến !
Thật thì chị cũng đang rất khao khát một người bạn tâm giao, để có thể chia sẻ tất cả những ẩn khuất trong lòng mà không phải ngần ngại bất cứ điều gì, nhưng quả thật thấy khó vô cùng !

Hy vọng là chúng ta sẽ hiểu nhau nhiều hơn !
Thương mến
TY

_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
hacuong

Tình yêu Hà Nội
Tình yêu Hà Nội



Nhóm :

Tham gia: 29 Jan 2008


B i gửi: 382


Đến từ: hanoi, ngày nắng chói chang
B i gửigửi: Thu Jul 29, 2010 11    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này

Tú_Yên đã viết :
Thơ là mình - Mình là Thơ !
Có ai đó nói rằng: Thơ chỉ là những điều viễn vông, giả tạo, không làm nên cơm gạo cũng chẳng thể hiện được gì trong cuộc sống đời thường ?? Người thơ thì luôn ngất ngưỡng giữa chín tầng trời, thả hồn vào khoảng mông lung và luôn mơ hồ không thực tế ??

Riêng mình, thơ là tất cả những gì sâu kín, tốt đẹp nhất trong tim, trong trí, được kết hợp từ những câu từ, ngôn ngữ. Những gì trong tận cùng ngóc ngách của tâm tư con người: lời khó nói, niềm vui, nỗi buồn...tất cả đã được diễn đạt thành lời, để bày tỏ, để bộc bạch...cho dù đôi khi chỉ là để tự nói với chính mình hay viết chỉ để...mình xem.


06-05-2010


Thơ để thỏa mãn niềm đam mê không lý do, thơ đâu chỉ viết cho chính mình mà còn là sự kết bạn làm quen, trút bầu tâm sự với những người bạn tâm giao. Cô đang làm điều đó cô Tú Yên à. Cô thuhanoi, bác Phạm Thôn Nhân và rất nhiều những văn nghệ sỹ, nhà giáo, những người yêu thơ trên các diễn đàn, họ giờ đã là những người bạn thơ của cô rồi phải không cô TÚ YÊN Big Rose Cheers Em chúc cô luôn vui vẻ và sáng tác nhiều hơn những vần thơ cho đời
_________________
Hà Nội, ngày nắng chói chang!
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn gửi email Website của th nh viên n y Yahoo Messenger
Tú_Yên

Một thoáng Tây Hồ
Một thoáng Tây Hồ



Nhóm :

Tham gia: 14 Sep 2008


B i gửi: 135


Đến từ: Trà Vinh
B i gửigửi: Sat Jul 31, 2010 5    Tiêu đề:
Trả lời với trích dẫn nội dung b i viết này

hacuong đã viết :

Thơ để thỏa mãn niềm đam mê không lý do, thơ đâu chỉ viết cho chính mình mà còn là sự kết bạn làm quen, trút bầu tâm sự với những người bạn tâm giao. Cô đang làm điều đó cô Tú Yên à. Cô thuhanoi, bác Phạm Thôn Nhân và rất nhiều những văn nghệ sỹ, nhà giáo, những người yêu thơ trên các diễn đàn, họ giờ đã là những người bạn thơ của cô rồi phải không cô TÚ YÊN Big Rose Cheers Em chúc cô luôn vui vẻ và sáng tác nhiều hơn những vần thơ cho đời




Cô cám ơn hacuong rất nhiều, về tất cả những gì mà em đã dành cho Cô Tú_Yên ngay từ những ngày đầu tiên bước vào DĐ nguoihanoi.
Cô cũng không biết nói gì hơn trước những tình cảm thân thương, ấm áp của thuhanoi, hacuong và nhiều...nhiều người bạn nữa...đã dành tặng cho Cô.
Cô chỉ có thể nói rằng: chính văn thơ là nhịp cầu nối để cho những tâm hồn đồng cảm gặp nhau, để từ mạng ảo có thể bước ra đời thực với tất cả những gì tốt đẹp nhất của cái gọi là "tình thân"

Cám ơn em, hacuong.
Chúc em luôn vui và thành đạt trong cuộc sống.

_________________
Sans Famille

Gió đi...bỏ lại mình Ta
Ngày qua...rồi lại ngày qua - qua ngày !


http://my.opera.com/oOTUYENOo/blog
Chuyển lên trên
Xem lý lịch th nh viên gửi tin nhắn
Trình b y b i viết theo thời gian:   
gửi b i mới   Trả lời chủ đề này    HÀ NỘI -> Tâm Tình.. Thời gian được tính theo giờ Việt Nam [GMT+7giờ]
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi b i viết
Bạn không có quyền trả lời b i viết
Bạn không có quyền sửa chữa b i viết của bạn
Bạn không có quyền xóa b i viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn



NGƯỜI HÀ NỘI

Thiết kế bởi ADESIGNZ | Sử dụng phpBB 2.0.11 © 2001, 2002 phpBB Group Extreme Tracker